
Tôi đang tập tễnh bước vào thế giới tâm lý... Quá nhiều điều tôi cần phải học. Tôi không tự tin mình đủ sức để trở thành một nhà tâm lý - theo đúng nghĩa của nó. Tôi vẫn chưa hướng được bản thân mình nên chuyên sâu vào lĩnh vực gì... Đôi khi tôi hoang mang... và chơi vơi giữa một bể kiến thức... Tôi đọc nhiều sách nhưng tôi không biết cách ứng dụng chúng vào cuộc sống. Tôi thấy lạc lõng giữa một mớ bòng bong học thuyết và lý luận. Và con đường từ mớ bòng bong ấy đến thực tế, chao ôi, răng mà xa xôi và mờ mịt quá ! Tôi thấy tôi bất tài ! Nhưng dù răng đi chăng nữa, tôi không tin người bất tài là người đáng bỏ đi. Tôi tin rằng nếu tôi chăm chỉ và quyết tâm, tôi sẽ chẳng làm được gì đó, dù là nhỏ thôi nhưng có ích...
Đôi lúc tôi cảm thấy tôi đang đơn độc trên con đường tôi lựa chọn, đôi khi tôi nhận ra rằng, điều duy nhất tôi có thể làm được chính là phải tự thắp sáng bản thân ? Liệu tôi có làm được không?
---
Hôm trước 1 người bạn của tôi ở HN về và tặng tôi quyển sách có tựa đề là lạ "Đàn ông đến từ sao Hỏa, đàn bà đến từ sao Kim". Đó là một quyển sách tâm lý. Nói thật tôi ko trông mong quá nhiều vào những quyển sách như thế vì tôi không tin lắm vào quảng cáo, vào những dòng chữ Best Seller choe chóe bên ngoài những tấm bìa bắt mắt. Nhưng khi đọc từng dòng chữ trong quyển sách tôi bất ngờ vì những gì tôi nhận được. Một quyển sách hay... Tôi nghĩ thế... Và tôi khẳng định thế.
Có thể lúc này những lời lẽ trong quyển sách ấy đơn thuần chỉ tác động đến tôi như những kiến thức chuyên ngành mà tôi cần tìm hiểu... Nhưng tôi biết một lúc nào đó, chính nó sẽ là vị cứu tinh cho tôi... Mà cũng không hẳn là fải tới một lúc nào đó. Mà ngay bây giờ nó có thể đã và đang ảnh hưởng tới tôi mà tôi không nhận ra chăng? Bởi bằng vốn kinh nghiệm ít ỏi của một đứa con gái 24 tuổi quen sống trong tình yêu và sự chăm sóc chu đáo của ba mẹ, tôi vẫn hiểu được những khó khăn, phức tạp trong cuộc sống thườg nhật, về sự diệu kỳ của tình yêu và cả những ám ảnh đằng sau của nó. Tôi cũg biết cuộc sống sau hôn nhân không phải là thiên đường và rất nhiều thử thách kinh hoàng mà tôi phải vượt qua...
Và hơn nữa, tôi chợt nhận ra chính bản thân tôi trong hiện tại cũng đang cảm nghiệm và vận dụng nó.... Tôi đang cố gắng để tạo sự khác biệt trong cuộc sống của tôi. Tôi muốn trưởng thành hơn trong tình yêu và cảm thấy hạnh phúc mỗi ngày. Tôi không muốn đánh mất tình yêu của tôi. Và tôi tin tình yêu của tôi cũng muốn thế. Suy cho cùng, chúng tôi xứng đáng để được hạnh phúc mà.
"
Đàn ông và đàn bà không chỉ giao tiếp với nhau mà họ suy nghĩ, cảm nhận, hiểu, phản ứng, yêu, đòi hỏi và đánh giá cũng khác. Họ dường như đến từ hai hành tinh hoàn toàn khác nhau, nói những ngôn ngữ khác nhau và cần sự chăm sóc khác nhau""Đàn ông thường sai lầm đưa ra những phương cách và những sự cảm thông không cần thiết còn đàn bà đưa ra những lời khuyên và chỉ dẫn không được yêu cầu"
"Đàn ông cần một tình yêu có sự tin tưởng, chấp nhận và đánh giá cao. Đàn bà cần một tình yêu có sự chăm sóc, thấu hiểu và tôn trọng".
"Khi một người phụ nữ đưa ra những lời khuyên không được yêu cầu hay cố gắng để "giúp" một người đàn ông, cô ấy không biết rằng cô ấy có thể trở thành người không đáng yêu và hay chỉ trích đối với anh ấy" ------- " Nhiều lần, một người phụ nữ chỉ muốn chia sẻ cảm xúc của cô ấy về ngày hôm đó, cô ấy chỉ cần có người lắng nghe và thông cảm cho cô ấy; trong khi đó, chồng cô ấy, lại nghĩ rằng anh ta đang giúp cô ấy bằng cách đưa ra một lô các cách giải quýêt vấn đề cho cô ấy và cho rằng cô ấy đang quá lo lắng hoặc đang phức tạp hóa vấn đề lên"
"Đàn ông bị thúc đẩy và tràn đầy sức mạnh khi họ cảm thấy được cần đến; phụ nữ bị thúc đẩy và sẵn sàng khi cảm thấy được yêu thương"
No comments:
Post a Comment