
Cuộc sống này cần có niềm tin phải không anh? Tin vào cái gì cũng được, miễn là mình cảm thấy đó là chỗ dựa vững chắc. Chỉ là để tin ^^, để tồn tại, để hi vọng, để khao khát, để vươn lên, và để sống như một con người… Dù cho em với anh xa nhau lắm, nhưng em vẫn tin rằng mình thật sự thương nhau !
Em đã trải qua nhiều những bức bối, lo âu, những dày vò, chia cắt, những lúc trái tim bị bóp nghẹt vì quá đỗi yêu thương, những cảm giác cô đơn thiêu trụi niềm tin, những tuyệt vọng cùng cực không lối thoát… Niềm vui của em là những lúc tình cờ thấy anh cùng ai đó lướt trên đường, thấy anh cười thật vui và hạnh phúc…
…
Nhưng bây giờ, sau tất cả, em lại được nằm trong vòng tay của anh – yêu thương và ấm áp. Em vẫn cứ tưởng đó chỉ là một giấc mơ – một giấc mơ mà em không bao giờ muốn tỉnh… Những gì đã qua đã làm em hoang mang ghê ghớm… Em không chắc chắn về bất cứ điều gì hết. Khoảng khắc em tưởng là em đã có được anh cũng chính là khoảnh khắc em nghĩ là em đã đánh mất tất cả. Vì có thể đó chỉ là những phút giây xao lòng nào đó, và anh không là anh…
Anh không tưởng tượng được cái cảm giác bấp bênh, chấp chới ấy làm em khổ sở đến thế nào đâu…
Còn bây giờ…
Em đang hạnh phúc… và em đang đón nhận tình yêu của anh trong từng hơi thở và từng nhịp đập gấp gáp của trái tim em…
Em tin tình yêu em dành cho anh, và tin cái “cảm xúc” anh dành cho em …
Và em cũng tin rằng anh cảm nhận được tình yêu ấy rõ ràng và chân thành như anh đang nghe chính nhịp đập của trái tim anh vậy.
Để những nỗi buồn trong quá khứ thành ảo ảnh anh nhé, chỉ để lại niềm tin – niềm tin vào những nổ lực của ngày hôm nay, anh-và-em sẽ chạm tay đến hạnh phúc. Và sẽ mãi mãi ở bên nhau.
Em chỉ muốn anh biết 1 điều: Cho dù Trái đất có ngừng quay, thì em vẫn tin anh.
Giấu em vào nỗi nhớ của anh – để mãi mãi em được ở trong anh, mãi mãi được anh yêu. Anh nhé !


No comments:
Post a Comment